Nguyễn Bảo Vy

Buồn lắm rồi tôi khóc một chút nha
Khóc xong xuôi chắc là tôi sẽ ổn
Tôi sẽ cố vượt qua bao thương tổn
Sẽ kiên cường như tùng bách trên non
Buồn lắm rồi, thèm như đứa bé con
Cứ hồn nhiên mà oà lên nức nở
Sao phải giấu một con tim vụn vỡ
Bằng vẻ ngoài cứng cỏi đến dửng dưng ?
Buồn lắm rồi, đôi mắt cứ rưng rưng
Gió chẳng ngưng thì cây làm sao lặng ?
Đôi vai nhỏ mà niềm riêng trĩu nặng
Tấm lưng gầy mà chịu lắm bão dông
Buồn quá rồi, tôi khóc nhé, được không ?
Trời quá trong, mây dường như chẳng thấy
Thật sự là tôi đang buồn biết mấy
Nên thả lòng, mặc cho lệ tuôn rơi
Buồn lắm rồi, tôi khóc nhé, người ơi !
Nguyễn Bảo Vy
Nguồn: tinhyeuvanoinho.net
